Hiện nay, London là một trong những thành phố vĩ đại nhất trên thế giới; là thủ đô chính thức của Vương quốc Anh, nhưng trước đó thì như thế nào? Hãy cùng vuongquocanh.com tìm hiểu nhé!

Mô hình London năm 85 sau Công nguyên

London được xây dựng bởi người La Mã

Trong một khoảng chừng thời hạn dài trước đó, Anh không có thủ đô chính thức. Vì hòn đảo Anh trước đây là nơi cư trú và khu định cư của những tộc người Celt, Picts và Gaels khác nhau, vẫn chưa mang đặc thù của một vương quốc. Điều này mở màn biến hóa khi người La Mã đến hòn đảo Anh vào năm 43. Họ đã xây dựng thị xã tiên phong là Colchester. Camulodunum xây dựng vào năm 49, được xem là thủ đô tiên phong của Anh La Mã. Londinium ( London ), được xây dựng hai năm trước đó vào năm 47, chỉ là một thị xã dân sự. Tuy nhiên, điều này đã đổi khác vào khoảng chừng thế kỷ thứ 2 sau Công nguyên khi thủ đô được của Anh La Mã đổi thành London. Vào khoảng chừng năm 140, thành phố có khoảng chừng 45.000 đến 60.000 người, với nhiều tòa nhà công cộng và một khu chợ để cạnh tranh đối đầu với bất kể thành phố nào ở Rome. Bức tường La Mã xung quanh thành phố được thiết kế xây dựng vào cuối thế kỷ này vào lúc cùng thời gian nước Anh La Mã được chia thành hai tỉnh với London là thủ phủ hành chính của tỉnh phía nam và York là thủ phủ của tỉnh phía bắc. Đến thế kỷ thứ 5, người La Mã khởi đầu rút khỏi Anh và London không còn là thủ đô của bất kỳ thứ gì.

Thành phố cảng thời Anglo-Saxon

Khi người Anglo-Saxon đến Anh, họ đã lập các khu định cư của riêng mình và cuối cùng những người này hợp nhất thành các vương quốc Mercia, Kent, East Anglia, Wessex, Sussex và Essex. London đã bị đánh bật bởi Essex và Wessex.

London khi đó được tái định cư như một cảng Anglo-Saxon ( gọi là Lundenwic ). Khi 7 vương quốc Anglo-Saxon thống nhất dưới trướng một vị vua vào thế kỷ thứ 9, thủ đô tiên phong của nước Anh không phải là London ( mặc dầu là thành phố lớn nhất cả nước ), mà là Winchester, thủ đô trước kia của vương quốc Wessex. Edward the Confessor đã kiến thiết xây dựng Tu viện Westminster chỉ vài năm trước cuộc xâm lược của người Norman vào năm 1066, thiết lập một hoàng cung hoàng gia ở London ngoài Winchester.

Trở thành thủ đô của nước Anh

Sau khi nắm quyền trấn áp quốc gia, William the Conqueror kiến thiết xây dựng Tháp London, Lâu đài Baynard và Lâu đài Montfichet để ngăn ngừa những cuộc làm mưa làm gió hoàn toàn có thể xảy ra. Con trai của ông, William II, đã khởi đầu thiết kế xây dựng ‘ Hội trường Westminster ’, phần truyền kiếp nhất của Cung điện Westminster, nơi đặt Nghị viện Anh ( sau đó là Vương quốc Anh ) từ năm 1265. London nhanh gọn thay thế sửa chữa Winchester trở thành thủ đô của Anh.

Trải qua bệnh dịch và hỏa hoạn

Năm 1348, bệnh dịch hạch được đưa đến Anh từ Lục địa, giết chết một phần ba dân số ( 100.000 người ) của London. Những khó khăn vất vả sau Cái chết Đen dẫn đến Cuộc nổi dậy của nông dân vào năm 1381, khi nhà vua trẻ Richard II nỗ lực áp đặt thuế thăm dò ý kiến. London đã bị bạo loạn bởi những người nông dân tức giận, những người đã hành quyết Lord Chancellor, Archb Bishop Simon Sudbury, và Lord Treasurer, cướp phá thành phố và phóng hỏa nhiều tòa nhà. Richard II đã thương lượng một hiệp định đình chiến với quân nổi dậy, và một khi mọi thứ đã lắng xuống, những thủ lĩnh của nông dân đã bị hành quyết. Bản đồ London 1543 Có thêm 15 đợt bùng phát bệnh dịch nữa cho đến năm 1665, khi Đại dịch hạch xóa khỏi 1/5 dân số London – mặc dầu dịch bệnh không lan rộng như giữa thế kỷ 14. Năm tiếp theo, một tai ương khác xảy ra, trận Đại hỏa hoạn năm 1666 đã hủy hoại gần như trọn vẹn thành phố. Kiến trúc sư Christopher Wren được giao trách nhiệm tái thiết Thành phố, gồm có cả Nhà thờ St. Paul, lần này được xây trọn vẹn bằng đá để ngăn ngừa những ‘ vụ hỏa hoạn ’ tiếp theo. Việc thành phố bị tàn phá đã khuyến khích người dân chuyển dời ra ngoài những bức tường. Và đến năm 1700, London đã trở thành thành phố lớn nhất châu Âu với 600.000 dân.

Trở thành thủ đô của một đế chế

Tuy nhiên, mãi cho đến quy trình tiến độ này, London mới chỉ là thủ đô của riêng nước Anh.

Đến thế kỷ 16, Đạo Luật Wales công nhận và cho phép xứ Wales (trước đó đã nằm dưới sự thống trị của Anh) có đại diện trong Quốc hội Anh. Sau đó, Đạo luật Liên minh 1707 hợp nhất chính phủ Anh và Scotland, tạo ra Vương quốc Đại Anh (Kingdom of Great Britain). Tiếp theo là Đạo luật Liên minh 1800 hợp nhất Vương quốc Đại Anh và Vương quốc Ireland để chính thức tạo ra Vương quốc Liên hiệp Anh và Ireland (United Kingdom of Great Britain and Ireland). Một Nghị viện đại diện cho Anh, Scotland, Wales và Ireland thành lập và đặt tại Cung điện Westminster. London trở thành thủ đô trên chính thức của Vương quốc Anh.

Vào đầu những năm 1800, London đã đạt dân số 1 triệu người, và là thủ đô của Đế chế Anh đang lan rộng ra nhanh gọn. Vào thế kỷ 18, London đã trở thành một thủ đô nghệ thuật và thẩm mỹ, điều này được phản ánh qua rất nhiều tòa nhà thời Georgia ở những khu vực sang trọng và quý phái như Bloomsbury hay Knightsbridge. London cũng đã phải đảm nhiệm làn sóng lao động nghèo đến từ bên ngoài. Những người này hầu hết chuyển đến phía đông và phía nam của Thành phố. Điều này dẫn đến sự phân loại xã hội giữa những tầng lớp trung lưu và thượng lưu ở phía tây và phía bắc, với giai cấp công nhân ở phía đông và phía nam vẫn sống sót cho đến thời nay. Tuyến đường tàu tiên phong của London được kiến thiết xây dựng vào năm 1836, nối Cầu London với Greenwich. Các nhà ga vĩ đại được thiết kế xây dựng ngay sau đó : ga Euston ( 1837 ), ga Paddington ( 1838 ), ga Fenchurch Street ( 1841 ), ga Waterloo ( 1848 ), ga King’s Cross ( 1850 ) và ga St Pancras ( 1863 ). Các tuyến tiên phong của Tàu điện ngầm London được thiết kế xây dựng vào những năm 1850. Từ năm 1846 đến năm 1849, nạn đói khoai tây ở Ireland đã đưa hàng trăm nghìn người tị nạn Ireland đến London, những người có thời gian chiếm hơn 20 % dân số của thành phố. Tranh vẽ Tháp London, năm 1825, bởi Joseph Mallord William Turner
Xem thêm: Hội họa Vương quốc Anh Các triển lãm lớn của Công trình Công nghiệp của toàn bộ những vương quốc, hoặc Hội chợ quốc tế thứ nhất, được tổ chức triển khai tại khu vui chơi giải trí công viên Hyde Park ở London vào năm 1851 và là một thành công xuất sắc to lớn. Cuộc triển lãm vĩ đại đã tạo ra một khoản thặng dư là 186.000 bảng Anh. Số tiền này được sử dụng để xây dựng ba trong số những kho lưu trữ bảo tàng lớn nhất của London, Bảo tàng Victoria và Albert, Bảo tàng Khoa học và Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên, toàn bộ đều nằm cạnh nhau ở Kensington. London thời Victoria là một quốc tế của sự phong phú và bần hàn cùng cực. Cuộc sống của những người vô sản đã được Charles Dickens miêu tả trong những tiểu thuyết như Oliver Twist hay David Copperfield.

Một hệ thống cống khổng lồ được xây dựng từ năm 1855 để đối phó với dịch bệnh (như dịch tả) do nước uống bị ô nhiễm từ sông Thames.

Thế kỉ 20

Đến năm 1900, dân số thủ đô London đã tăng lên 6 triệu người và đạt đỉnh vào năm 1939 vào khoảng chừng 8,6 triệu người. Trong Thế chiến thứ hai, London đã bị ném bom trên diện rộng bởi Luftwaffe, khiến 35.000 người thiệt mạng và 50.000 người khác bị thương. Các khu vực bị ảnh hưởng tác động nặng nề nhất là Docklands ở East End. Thế vận hội Mùa hè năm 1948 được tổ chức triển khai tại Sân vận động Wembley của London. Từ những năm 1960, London đã trở thành tâm điểm cho nền văn hóa truyền thống thanh thiếu niên trên toàn quốc tế, tiên phong là với những ban nhạc nổi tiếng như Beatles. Sau đó là New Wave và Punk những năm 1980.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *